Sam Sam đến đây ăn nào! - Chương 27

   Sam Sam Đến Đây Ăn Nào!

Tác giả: Cố Mạn

Người dịch: Mai Quyên

Giới thiệu 'Sam Sam Đến Đây Ăn Nào!'

 Chương 27


Ha ha, cười với vẻ ngượng ngiụ, Sam Sam ấp úng nói: ”Anh, à, tôi, sao trước đây anh không nói?” 
Thật là! Anh thích tôi thì cứ nói ra, anh không nói thì làm sao tôi biết là anh thích tôi chứ… 
Nụ cười trong mắt Phong Đằng càng lấp lánh, anh ung dung nói: ”Cái này, chẳng phải là sẽ do người có ý đồ trước nói ra sao?” 
Có ý gì? Sam Sam ngẩn người ra. Ý của Boss là cô có ý đồ với anh ta trước à? 
”Tôi?” Sam Sam ngơ ngác chỉ tay vào mình, đàn chim nhỏ lúc nãy vẫn đang ca hát trong tim Sam Sam giờ đây đã vẫy cánh bay đi mà không thèm ngoảnh đầu nhìn lại. 
”Chẳng lẽ không phải sao?” Phong Đằng lại giở cái vẻ doạ dẫm mà Sam Sam đã quen thuộc ra, nhìn cô thúc giục. 
Anh có ý định tranh thủ lúc cô uống say trêu chọc cô, ai bảo trước kia cô chẳng nhận ra. Nhưng anh quên mất một điều, con chuột nhút nhát bình thường nhìn thấy mèo là chạy mất, nhưng khi uống sau rồi thì có thể dám đánh lại cả mèo đấy! 
”Tôi, tôi, tôi…” 
Đúng vào giây phút Sam Sam sắp sửa phục tùng sự doạ dẫm của Phong Đằng như thường lệ, cô nghĩ ra một vấn đề mấu chốt! 
Bây giờ ngài chủ tịch thầm yêu(?) cô! 
Thế thì cô là to nhất mới đúng chứ! Anh ta định làm gì nào! 
Sam Sam đột nhiên vui sướng trở lại, cái vui sướng này không giống cái vui sướng của cô gái nhỏ e thẹn lúc nãy, nó giống như giai cấp công nhân được giữ bom nguyên tử vậy! 
Lòng dũng cảm đột ngột dâng lên! Đàn chim nhỏ lại bay về rồi, dõng dạc cất tiếng ca vang trong đầu Sam Sam: Vùng lên! Những người dân không chịu làm nô lệ! 
Không thể không thừa nhận, quốc ca đúng là quốc ca, có tác dụng cổ vũ lòng người vô cùng lớn lao, Sam Sam được cổ vũ rồi, nhìn thẳng vào Phong Đằng, nói một cách dũng cảm phi thường: ”Tôi, tôi mới không thích anh!” 
Trong khi Phong Đằng còn đang kinh ngạc, Sam Sam nói luôn một hơi:” Bởi vì ngài chủ tịch, anh quá ngây thơ!” 
Cả thế giới chợt yên ắng. 
Không còn từ nào có thể dùng để miêu tả vẻ mặt của Phong Đằng, anh nghiến răng thốt ra ba từ: ”Tiết Sam Sam!” 
Sam Sam dường như nhìn thấy ngọn lửa đang cháy ngùn ngụt trên đỉnh đầu Boss. 
Tôi, tôi sợ anh chắc! 
Giỏi thì anh đuổi việc tôi! 
Sam Sam lắp bắp tuyên bố tiếp: ”Nếu vì chuyện này mà anh đuổi việc tôi, anh lại càng ấu trĩ.” 
Ban đầu Phong Đằng còn căng cả người, rồi sau đó từ từ thoái mái trở lại, nghe đến đây thì mỉm cười. 
”Tôi không đuổi việc em đâu.” 
Sam Sam bị nụ cười của anh làm cho rùng mình,” Tôi, tôi phải về đây.” 
”Ừ.” Phong Đằng dễ tính đột xuất , mở chốt cửa xe. 
Sam Sam vội vàng xuống xe chạy trốn, khi đến cầu thang, đột nhiên Phong Đằng gọi cô lại. 
”Sam Sam.” 
Cái gì thế? Sam Sam ngập ngừng quay đầu lại. Còn nữa, đừng có gọi thân mật như thế, tôi vừa mới từ chối anh đấy. 
Phong Đằng mở cửa xe, bước xuống, trên tay cầm chiếc áo lông của cô. 
”Em quên không cầm áo lông.” 
Rồi anh mở chiếc áo khoác, vô cùng cẩn thận chu đáo giúp cô khoác lên người. 
”Sam Sam, chúng ta còn nhiều thời gian mà.” Anh mỉm cười và nói khẽ bên tai cô.”Ngủ ngon.” 
“…ngủ ngon.” 
Sam Sam run rẩy nhìn theo chiếc xe màu trắng chạy khuất trong bóng đêm, một phần vì lạnh, một phần là, nụ cười của chủ tịch sao mà đáng sợ thế… 
Nhưng, bây giờ cô chẳng sợ anh ta nữa! Sam Sam lại tràn đầy hào khí ngất trời. 
Ngài chủ tịch, anh cứ đợi đấy! Ngày mai sẽ cho anh biết thế nào là tiểu nhân đắc chí, a, không được, cô không phải là tiểu nhân, nên gọi là cái gì nông nô vùng lên… 
Cũng không đúng! 
Ôi trời, mặc kệ, mặc kệ! Tóm lại là tâm trạng cô đang vô cùng sung sướng. 
Sung sướng chạy lên gác. 
Sung sướng mở máy tính đánh boss. 
Sung sướng đi ngủ. 
Lại đến cõi mộng mơ. 
Vẫn là đồng cỏ xanh ngút tầm mắt. 
Con hổ nhè con thỏ trắng từ trong mồm ra, nói rất đắc chí: ”Thì ra cậu thích tớ.” 
Con thỏ trắng ngạc nhiên nói: “Làm sao mà cậu biết?” 
Con hổ đắc chí vung vẩy cái đuôi: ” Bởi vì tớ vừa mới ăn cậu vào trong tim rồi.” 
Cái con hổ này chẳng có tí văn hoá nào, con thỏ trắng khinh khỉnh nhìn nó. Đồ ăn nuốt vào thì đi xuống dạ dày chứ, không phải là vào tim. 
Nhưng… cũng không chắc, suy cho cùng hổ vẫn là hổ, không phải là thỏ trắng, nói không chừng hổ hơi kỳ quái một chút? 
Thế thì, cái chỗ thình thịch kêu lên ”thỏ trắng” ”thỏ trắng” chính là tim của hổ à? 
Con hổ phe phẩy đuôi, mời con thỏ trắng: ”Cậu có muốn đến vườn hoa của tớ không, vườn hoa của tớ rất rộng rất đẹp, rất thích hợp cho thỏ trắng sống đấy, lại còn có rất nhiều cỏ ngon nữa.” Có rất nhiều cỏ ngon à? Con thỏ trắng động lòng, nhưng vẫn còn do dự: ”Nhưng mà, nhưng mà…” 
”Nhưng mà cái gì? Nói nhanh lên!” Con hổ sốt ruột dậm chân… 
”Nhưng cậu không được bắt nạt tớ.” Con thỏ trắng nói một cách dũng cảm: ” Cậu phải nghe lời tớ, không được bắt tớ làm cái nọ cái kia, hơn nữa, cậu phải ăn cỏ cùng tớ.” 
”Ăn cỏ?” Con hổ có vẻ rất không thoải mái. 
”Đúng! Ăn cỏ.” Nếu không ngày nào đó cậu ta ăn thịt mình thì sao? 
Con thỏ trắng nói: ”Không được kén chọn, không được cỏ này thì ăn, cỏ kia không ăn.” 
”Được rồi, được rồi, nghe cậu tất!” Con hổ xua xua chân nhanh chóng đồng ý. “Thế thì cậu có thể cùng mình đi đến vườn hoa của mình rồi?” 
”Được.” Con thỏ trắng gật đầu, ngượng ngùng cụp tai xuống. 
”Cậu cưỡi lên lưng tớ, tớ đưa cậu đi.” 
”Thế thì cậu quỳ xuống, cậu cao thế này, tớ không với được.” 
Con hổ to lớn ngoan ngoãn quỳ xuống bãi cỏ, thỏ trắng nhảy lên, túm lấy lông trên lưng con hổ, rất oai phong nói: ”Hổ, đi thôi, chạy nhanh lên.” 
Con hổ cõng thỏ trắng phóng như bay qua đồng cỏ, vượt qua sông hồ, xuyên qua rừng sâu, ra khỏi rừng là đến vườn hoa tươi đẹp của hổ. 
Con hổ nghĩ, đợi khi đến khu vườn, nhất định phải nói với thỏ trắng — 
Nếu một con hổ đối xử với thỏ trắng rất hung dữ, có nghĩa là nó sẽ ăn một miếng hết con thỏ. 
Nếu một con hổ đối xử với thỏ trắng rất dịu dàng, có nghĩa là nó sẽ vỗ béo con thỏ, rồi ăn thịt nó từ từ. 
Còn nữa, nhất định sẽ dần dần làm cho con thỏ thích ăn thịt… 
Ánh trăng trong thành phố nghiêng nghiêng rọi vào mỗi căn phòng ngủ không kéo rèm. 
Sam Sam ôm gối, ngủ say dưới ánh trăng dịu dàng, trên môi vương vấn một nụ cười ngọt ngào. 
~ Hết Phần 1~

5 198
Chia sẻ bài này trên:
Kết bạn với CONGAI.ZZZ.VN trên facebook
Hãy gửi chia sẻ của bạn tới bài viết này qua địa chỉ mail zzz.vn@gmail.com Bài viết của bạn sẽ được đăng tải trên trang trong thời gian sớm nhất. Thông tin do bạn đọc cung cấp và chịu trách nhiệm về tính xác thực. zzz.vn giữ quyền biên tập và thay tên, địa chỉ nếu cần.
Bài nhiều người quan tâm