Chàng trai 80 ngày xuyên Việt không xu dính túi

Cuốn sách “John đi tìm Hùng” đang nhận được sự quan tâm của rất nhiều bạn trẻ. "Người Việt Nam rất cứng đầu khi phải thay đổi. Giải pháp để giúp đỡ người dân Việt Nam thực sự phức tạp hơn tôi nghĩ rất nhiều", Trần Hùng John viết lại sau 80 ngày xuyên Việt.

"Tôi đặt tên cuốn sách là "John đi tìm Hùng". Bởi vì tôi sinh ra và lớn lên bên Mỹ, từ nhỏ tới lớn không biết gì về VN", chàng trai 24 tuổi đã trải lòng như thế trong cuốn sách đầu tay của mình, sau khi trở về từ cuộc phiêu lưu Hà Nội - TP.HCM không một xu dính túi.

Đọng lại sau cuộc trò chuyện với anh là cảm giác bồi hồi xúc động về nghị lực và niềm tin của chàng trai trẻ, nhưng cùng với đó là sự đồng cảm xen lẫn xót xa khi Trần Hùng John thừa nhận, nhiều người không cho rằng anh là người Việt.

Trần Hùng John

Cuốn sách của Trần Hùng John có thể giải thích một vài điều về góc nhìn của anh: Người nông dân Việt Nam từ Bắc chí Nam đang sống thế nào và làm sao để giúp đỡ họ? Người trẻ sẽ vươn lên ra sao ở xã hội hiện đại? Ảnh hưởng của cha mẹ tới con cái? Rốt cục, người Việt có dịch chuyển hay không và họ nhìn về phía trước ra sao?

"Nhiều người Việt thấy lép vế trước người nước ngoài"

Khi bắt đầu chuyến đi, nhiều người nói nếu không mang tiền có lẽ anh sẽ phải bỏ mạng dọc đường. Anh có lo lắng không?

Thực ra, khi đi tôi đã hiểu một chút về VN, về người dân rồi. Tôi biết người Việt rất hiếu khách, rất thân thiện, đặc biệt ở vùng quê. Tôi nghĩ mình sẽ không chết. Nhưng nhiều người lại nói rằng tôi sẽ chết ở trên đường, nhất là ở khu vực miền Trung. Miền Trung nghèo, đi qua đấy không nhanh sẽ bị cướp đồ. Tôi nghĩ có lẽ họ không hiểu về người miền Trung vì họ chưa đi nhiều.

Thông tin về chuyến đi của anh hồi cuối năm ngoái thực sự đã lan đi như "lửa cháy trên đồng cỏ khô". Nhưng có nhiều người vẫn chưa thực sự hiểu về mục đích của chuyến đi này. Anh muốn tìm về chính bản thân mình, hay tìm hiểu những người Việt Nam khác?

(Cười) Thực ra là cả hai. Tôi đã tìm được chính mình ở VN, đã thấy VN là nhà. Nhưng tôi không trả lời được cho chính mình về người Việt. Tôi thấy ở VN, mỗi vùng miền, mỗi địa phương đều khác nhau rất nhiều. Nói là người Việt Nam như thế này thế kia, tôi e hơi khó.

Tôi sang đây sống một thời gian đã có cảm giác mình là người Việt. Nhưng nhiều người cứ nói Hùng sinh ra ở Mỹ thì sẽ không bao giờ là người Việt. Tôi xin lỗi phải nói điều này, ở đây, Việt kiều không bằng người nước ngoài, nhưng cũng sẽ không bao giờ là người Việt Nam.

Trần Hùng John

MC Trần Hùng John trong một bản tin truyền hình.

Tại sao anh lại nói Việt kiều không bằng người nước ngoài?

- Vì tôi thấy người Việt rất tò mò về người nước ngoài, thấy người nước ngoài như là cao hơn, tốt hơn mình. Họ thích người nước ngoài lắm. Khi tôi đến nhà hàng chẳng hạn, nhân viên nghĩ tôi là người Việt, họ sẽ phục vụ người nước ngoài trước tiên. Tôi mà mở miệng nói một câu tiếng Anh thì họ sẽ chạy qua chỗ tôi. Rất là kỳ! Tôi cũng bực mình.

Vậy, Việt Kiều có dành được sự ưu ái như vậy không?

Tôi không giải thích được cách nhìn của người Việt với Việt kiều. Có lẽ ngày xưa Việt kiều là những người đi khỏi nước mình, bỏ đất nước, nên người ta nhìn thấy lạ lạ, kiểu như: "Tại sao mày lại muốn về đây?".

Như trường hợp gia đình tôi, bà đã vượt qua bao nhiêu khó khăn để tới Mỹ vì nơi đó có nhiều cơ hội hơn cho con cháu. Bà phải đi, nhưng thực ra bà rất nhớ Việt Nam và muốn về. Nhưng bây giờ đã hơn 30 năm trôi qua, bà sợ. Vì bà nghĩ Việt Nam vẫn như hồi xưa, khổ và nghèo. Bà bảo về đây không có tiền cho họ hàng, sợ họ nói.

Trần Hùng John

Trần Hùng John

Trên đường đi, anh lao động với nông dân để kiếm sống.

Trong sách, anh cũng kể về một cô gái gặp trên đường đi và muốn quyến rũ anh. Cô ấy nghĩ anh là một cơ hội đổi đời cho cô ấy. Điều gì khiến anh cưỡng lại được sức quyến rũ của phụ nữ, khi họ muốn quyến rũ?

Tôi không giận cô ấy vì tôi biết cô ấy mất cha từ nhỏ, cuộc sống không dễ dàng gì. Cuộc sống của tôi từ nhỏ cũng có nhiều khó khăn lắm. Bố mẹ ly dị từ nhỏ, 14 năm tôi mới chỉ gặp bố một lần. Mẹ tôi nuôi 2 con một mình.

Hồi bé tôi cũng từng sống với bà ngoại. Khu bà ngoại ở nghèo lắm. Người ta đánh nhau, giết người, súng nổ bên tai là chuyện bình thường. 14 tuổi tôi đã bắt đầu đi làm, từ đó đến nay tôi đã làm rất nhiều nghề. Những trải nghiệm đó khiến tôi có cảm giác bây giờ điều gì mình cũng có thể vượt qua được.

Anh nói rằng Việt Nam rất đáng yêu, không đáng ghét như một số người đi du lịch nghĩ. Nhưng anh vẫn nhìn thấy những điều bất cập và nói ra một cách thẳng thắn. Lúc anh nhận xét những thứ như "bố mẹ ôm con chặt quá", hay "người Việt Nam rất cứng đầu khi phải thay đổi”, anh có ngại không và có phải cân nhắc nhiều không?

(Cười) Tôi nghĩ là phải nói thẳng vì nhiều khi họ không nhận ra điều đó. Tôi biết sau này nhiều người đọc sẽ không đồng ý với tôi, sẽ nói là "anh không sinh ra ở đây, không lớn lên ở đây nên không hiểu".

Nhưng tất cả những điều tôi nói là do tôi thấy đúng như vậy. Nhưng họ thì không muốn chấp nhận. Ở Việt Nam, cái "pride", cái tự hào rất khó để thay đổi.

Cảm ơn anh, chúc anh sẽ tiếp tục tìm thấy nhiều điều mới mẻ ở VN!

 

Theo Hồ Hương Giang

Vietnamnet

5 182
Chia sẻ bài này trên:
Kết bạn với CONGAI.ZZZ.VN trên facebook
Hãy gửi chia sẻ của bạn tới bài viết này qua địa chỉ mail zzz.vn@gmail.com Bài viết của bạn sẽ được đăng tải trên trang trong thời gian sớm nhất. Thông tin do bạn đọc cung cấp và chịu trách nhiệm về tính xác thực. zzz.vn giữ quyền biên tập và thay tên, địa chỉ nếu cần.
Bài nhiều người quan tâm